Chiêu Nguyên Đế rời khỏi Duyên Phúc Cung, phân tán Lăng Vương, Vận Vương và Trình Sưởng, lưu lại Tông Thân Vương, chậm rãi đi vào trong cung cấm.
Ánh trăng sáng trên cao, vài vì sao thưa thớt, chỉ còn lại nét mờ ảo của tòa cung điện nặng nề trong đêm lặng, Chiêu Nguyên Đế nhìn xa xa và nói: “Quá muộn rồi, hôm nay nghỉ ngơi trong cung đi.”
Tông Thân Vương đáp vâng.
Kim thượng có chuyện muốn nói với huynh đệ ruột, cả đám cung nhân không dám tới gần, rải rác cách đó tám trượng, chỉ có nội thị quan cầm đèn dẫn đường gần đó, cụp mi rũ mắt, ngay cả bước chân cũng lặng lẽ.
“Lúc chiều, Sưởng Nhi đến Ngự Sử Đài, ngươi có biết không?” Chiêu Nguyên Đế hỏi tựa như nhớ tới gì đó.
Tông Thân Vương gật đầu, nói biết.
“Hắn hiện giờ càng ngày càng có bộ dáng, buổi sáng mới về kinh, buổi chiều đã tới nha môn. Nghe nói còn tới Hình Bộ chào hỏi, sáng sớm mai muốn đích thân thẩm vấn Tứ cô nương của La Phục Vưu. La, La, La gì đó?”
“La Xu.” Tông Thân Vương nói.
“Ừm, thẩm vấn La Xu.”
Chiêu Nguyên Đế cười nói, “Hắn còn hỏi vụ án của Vân Thư Quảng được điều tra đến đâu rồi, nói rằng muốn xem hồ sơ. Ngô Kỳ, Thạch Dật Xuân sợ tới mức chạy tới xin chỉ thị của trẫm.”
Ngô Kỳ và Thạch Dật Xuân là Ngự sử đại phu và Đại Lý Tự Khanh.
Sau khi Trình Sưởng mất tích, Đại Lý Tự lập tức điều tra Thanh Phong Viện của chùa Bạch Vân, bắt hai thủ hạ cũ của Vân Thư Quảng. Biết được Tam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359242/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.