Ban đêm, Kim Loan điện được thắp đèn sáng trưng.
Trong điện đều là trọng thần và tông thân, Vân Hy chỉ là một bộ khoái vô danh tiểu tốt, nàng cởi kiếm ở cửa cung, đi theo cuối đám đông.
Chiêu Nguyên Đế hơi nhắm mắt, giọng điệu không nghe ra cảm xúc: “Nói đi.”
Trong điện yên tĩnh ngay lập tức.
Một quan ngũ phẩm tức khắc bước ra khỏi hàng, nói rất thận trọng: “Bẩm bệ hạ, sở dĩ tối nay Kim Lăng thành náo loạn như vậy là lỗi của tuần tra. Tuy nhiên…… cả tháng nay, giặc cỏ ở ngoại ô kinh thành cấu kết với sơn tặc, tụ tập ngàn người, thường xuyên gây chuyện, không thể đóng cửa thành trước tiết thu, bọn họ giả vờ làm dân chúng, xâm nhập vào trong thành, thật sự khó đề phòng.”
“Mấy ngày gần đây thần đã cẩn thận kiểm tra dân chúng ra vào Kim Lăng, còn bắt được hàng trăm người khả nghi, đuổi bọn họ ra ngoài thành ba mươi dặm, nhưng không ngờ…… vẫn sơ ý để mấy chục kẻ cắp tiến vào, cũng may trấn áp kịp thời, không làm tổn thương quá nhiều dân thường, đã, đã……”
“Ngươi muốn nói, đó là vạn hạnh trong bất hạnh?” Chiêu Nguyên Đế cười lạnh.
“Vâng, bệ hạ, đây là ý của thần.” Quan ngũ phẩm đáp.
Có thể nghe tiếng kim rơi trong Kim Loan điện.
Diêu Hàng Sơn đưa tay lên lau mồ hôi trán.
Quan ngũ phẩm đang nói chuyện là cấp dưới của ông, chưởng sự quan ở kinh phòng, vốn tưởng hắn là người làm việc thành thật, không ngờ ngu như lợn.
Đây là lúc nào rồi còn tìm cớ?
E ngại cơn giận đêm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359213/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.