Trình Sưởng nói: “Ta và Vân bộ khoái nhặt được Tuyết Đoàn Nhi ở ven đường, sợ nhị tiểu thư của Diêu phủ có chuyện, làm phiền tiểu quận vương nhờ thủ hạ đi tìm.”
Trình Diệp đương nhiên biết Diêu Tố Tố quý con mèo của mình bao nhiêu, vừa thấy Tuyết Đoàn Nhi trên tay Trình Sưởng, lập tức đáp: “Không phiền, đây là trách nhiệm của tại hạ, Tam công tử khách khí rồi.” Lập tức sai người tìm khắp đường phố và ngõ hẽm ở Kim Lăng.
Tôn Hải Bình ở bên cạnh nhìn thấy Tuyết Đoàn Nhi ăn vạ trong lòng Trình Sưởng nên muốn giúp tiểu vương gia ôm mèo.
Tuyết Đoàn Nhi quen với việc trông mặt mà bắt hình dong, Tôn Hải Bình chưa kịp chạm tay vào người nó, nó đã “meo meo” thật to, xù lông toàn thân lên.
Tôn Hải Bình chửi thầm đôi câu, đành phải từ bỏ.
Trình Diệp phân công thủ hạ rất tốt, không rời đi ngay lập tức mà ở lại chờ tin tức.
Hắn liếc nhìn Vân Hy, thấy nàng mặc trang phục màu đỏ và cầm kiếm nên hỏi: “Hôm nay Vân bộ khoái trực à?”
Vân Hy đáp: “Ừ.”
Trình Diệp gật đầu, một lúc sau lại hỏi: “Vân bộ khoái làm bộ khoái bao lâu rồi?”
Vân Hy nói: “Ba năm.”
Trình Diệp “Ồ”.
Sau một hồi, hắn tiếp tục hỏi: “Vất vả không?”
Vân Hy nói: “Không vất vả.”
Trình Diệp nói: “Không vất vả thì tốt.”
Vân Hy khó hiểu.
Không biết tiểu quận vương đến tột cùng muốn nói gì, nhưng hắn đang nói chuyện với nàng nên nàng không thể rời đi.
Vân Hy đang nghĩ tới người hầu có vết sẹo, muốn lên đài trúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359212/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.