A Cửu nghe người bán hàng rong nói xấu Vân Hy, nhướng mày nói: “Ồ, nhìn không ra nha, vừa rồi ở bên ngoài không rên tiếng nào, ta tưởng ngươi là người câm. Gặp Thanh Thiên lão gia, cái miệng ngươi có thể nói ra hoa luôn nhỉ? Đèn của ngươi là do ta dẫm rách. Thế nào, đèn ở hoàng thành của các ngươi đắt lắm à? Ngay cả bạc cũng không đền được? Hay là ngươi muốn thăng đường, viết đơn kiện rồi ấn dấu tay bằng máu? Giam chúng ta sẽ làm ngươi vui phải không? Ngươi có thể có một năm tốt đẹp chăng?”
Người bán hàng rong chỉ vào nàng: “Đại nhân, ngài nhìn đi, nàng ta còn càn rỡ!”
Hai người bọn họ ồn ào kịch liệt, Tôn Hải Bình và Trương Đại Hổ đang ngủ gà ngủ gật cũng bị đánh thức.
Trương Đại Hổ thấy Vân Hy, ánh mắt sáng rực: “Vân giáo úy, sao ngài ở đây?”
Hắn vừa mơ màng nghe vài câu, ánh mắt rơi vào người bán hàng rong bên cạnh, lập tức xắn tay áo: “Có phải gã này trêu chọc ngài hay không? Xem ra hắn chưa bị Hổ gia đánh ——”
Người bán hàng rong trố mắt nhìn.
Tôn Hải Bình túm chặt Trương Đại Hổ, khá nghiêm túc: “Ngươi bị mù à? Không thấy tiểu vương gia đang xử án hay sao? Hãy nghe gã ta nói như thế nào trước.”
Hai người trước đây đi theo tiểu vương gia, gặp chuyện như vậy chỉ bị thẩm vấn, không đền bạc thì phạt quỳ. Hiện tại Trình Sưởng được thăng chức làm thị ngự sử, được coi là Thanh Thiên. Tuy không chính thức, nhưng Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296425/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.