“Mua những chiếc đèn này,” Trình Sưởng mỉm cười, “là để thả cho cô xem.”
Vân Hy nghe những lời này, trong lòng khựng lại, ngạc nhiên quay qua nhìn Trình Sưởng.
Đêm mát lạnh, đèn trời giống như những đốm lửa, phản chiếu vào đôi mắt như nước của hắn, dần dần hội tụ thành thiên hà.
Tim Vân Hy gần như ngừng đập.
Suy nghĩ của nàng trở nên hỗn loạn.
Nàng không biết những gì nàng nghe được có đúng như những gì nàng nghĩ hay không. Trên trời có ánh trăng mềm mại, hắn vớt lên, đưa đến trong tầm tay nàng, nhưng nàng không dám cầm, sợ mình sẽ không nắm chắc.
“A Đinh, ngươi mau tới đây xem nè!”
Vân Hy đang lúng túng, đột nhiên bị A Cửu kéo, lôi nàng đi đến bên bờ sông Tần Hoài.
Có rất nhiều đèn trôi nổi trên mặt nước, A Cửu để lại một chiếc đèn nhỏ hình chiếc thuyền, làm vài hình người bằng rơm đặt lên trên, thả xuống nước, giống như người đưa đò qua sông vào ban đêm.
“Đẹp không?” A Cửu hỏi.
Vân Hy gật đầu: “Đẹp.”
Bọn trẻ xung quanh thấy đèn thuyền này đều vỗ tay kinh ngạc, xúm lại xin A Cửu người rơm nhỏ.
A Cửu bị bọn chúng làm cho luống cuống tay chân, Vân Hy bật cười, sau đó quay đầu nhìn Trình Sưởng.
Trình Sưởng đứng yên tại chỗ, ngửa đầu nhìn những chiếc đèn bay đầy trời.
Chỗ đó cách mép nước hơi xa, xung quanh không có người.
Ánh mắt hắn có chút cô đơn, trông vô cùng trầm lặng, tựa như mọi ồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296423/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.