Khi Vân Hy trở lại, Trương Đại Hổ đã bị bắt đi về.
Vào lúc chạng vạng, những ngọn đèn trên bờ sông Tần Hoài mới được thắp lên. Trình Sưởng và Vân Hy tới ngõ Đồng Tử, hoàng hôn nơi chân trời đã nở rộ, ráng màu rơi xuống nhân gian, hòa vào ánh đèn huy hoàng, rực rỡ lạ thường.
Những cây dương liễu bên bờ đê phủ đầy hoa giấy, có nữ tử đến bên bờ sông, nhắm mắt cầu nguyện với thần sông, sau đó thả đèn phù dung xuống nước.
Đèn lồng bị gợn sóng đẩy ra, từ từ trôi xa.
Trình Sưởng hỏi Vân Hy: “Thả đèn không?”
Vân Hy ngẫm nghĩ, khẽ cười: “Không cần, rất nhiều nguyện vọng của ta đã hoàn thành, thần tiên không giúp được những thứ khác, ta phải tự mình cố gắng.”
Trình Sưởng cũng cười: “Rất tốt, thấy đủ sẽ vui.”
Thuyền còn đậu bên bờ kè, đều là thuyền ô bồng rất nhỏ hẹp, ngoại trừ người chèo thuyền, chỉ có thể chứa nhiều nhất là năm người. Đôi ba cô nương đi cùng thuyền, xuôi theo dòng nước một lúc, coi như dính không khí vui vẻ của đêm hội hoa triều.
Một người lái thuyền ô bồng dọc theo bờ sông tới hỏi: “Công tử, tiểu thư, lên thuyền không? Chỉ cần mười văn tiền, đưa hai người đi dọc sông Tần Hoài.”
Vân Hy nhìn thuyền ô bồng.
Nói cũng lạ, tuy nàng là người Kim Lăng, nhưng chưa bao giờ đi thuyền. Không nhắc tới những ngày ở thảo nguyên Tái Bắc trước đây, sau này trở về Kim Lăng, làm bộ khoái, ngày thường không canh gác thì đi tuần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296395/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.