Vân Hy trở lại hầu phủ, Triệu Ngũ không canh ở cửa, Phương Phù Lan đang ở tiền viện đi tới đi lui, vẻ mặt lo lắng.
“A tẩu?” Vân Hy gọi.
Phương Phù Lan nhìn thấy nàng, bước nhanh tới đón, trách móc: “Muội đi đâu vậy? Đến giờ này mới về.”
Nàng nên đến binh doanh vào canh hai, nhưng đã trở về muộn.
Vân Hy ngượng ngùng: “Ta đi chào một người bạn, vì vậy chậm trễ một chút.”
Phương Phù Lan hơi kinh ngạc, A Đinh chưa bao giờ là người không đúng giờ.
Nàng nhìn thấy cây trâm ngọc có màu sắc cực tốt trên búi tóc của Vân Hy, hiểu ngay lập tức, đưa tay vén những sợi tóc xõa bên mai nhét vào đuôi ngựa, cài trâm lại cho nàng rồi hỏi: “Lần này đi Lĩnh Nam, muội có muốn mang theo cây trâm này không?”
Vân Hy nhỏ giọng đáp “Ừm”.
Phương Phù Lan gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Tần thúc đã tới, đang chờ muội trong chính đường, ta sẽ tìm một cái hộp mềm cho muội.”
Tần thúc tức là Tần Trung, cha của A Cửu. Ông đã từng là thống binh đại nhân của thiên tự bộ dưới quyền Vân Thư Quảng, tính tình thẳng thắng và nóng nảy. Bốn năm trước, trong trận chiến trên thảo nguyên Tháp Cách, ông bị thương nặng, ngay cả chân cũng què. Nay vết thương đã lành, nhưng bệnh cũ ập xuống, không thể ra sa trường. Sau khi về kinh đã đến Xu Mật Viện báo cáo công việc, nghe nói Bùi Lan đã sắp xếp một việc nhàn nhã cho ông.
Vân Hy bước nhanh tới chính viện, chưa vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296394/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.