Vân Hy cũng sửng sốt một chút mới hỏi: “Sao Tam công tử tới đây?”
Trình Sưởng đi vào phòng: “Mới thảo luận xong, biết nàng ở chỗ này nên đến hỏi thăm tình huống của Điền thôi quan.”
Sau đó gật đầu với Trình Diệp, “Tiểu quận vương.”
Trình Diệp giơ tay vái chào: “Thế tử điện hạ.”
Sau khi ba người chào hỏi lẫn nhau, nhất thời có chút xấu hổ.
Thính lực của Vân Hy và Trình Diệp vốn cực kỳ tốt, nhưng vừa rồi khó phân tâm nên không để ý Trình Sưởng đang ở ngoài phòng.
Không biết vừa rồi hắn nghe nhiều ít những lời bọn họ trò chuyện.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng kim rơi.
Cũng may không bao lâu sau, một dược quan của Thái Y Viện tới bẩm: “Điện hạ, hai vị tướng quân, Điền đại nhân đã ngủ sau khi uống thuốc giảm đau. Viện phán đại nhân sai tiểu nhân tới đây hỏi xem ba vị có muốn đến thăm hay không. Nếu muốn thăm, viện phán đại nhân sẽ đánh thức Điền đại nhân.”
“Không cần.” Trình Diệp nói, “Đừng quấy rầy hắn nghỉ ngơi, chỉ cần hắn không sao là được.”
Dược quan đáp: “Tướng quân yên tâm, Điền đại nhân hiện tại rất tốt, không có gì đáng ngại.”
Trình Diệp gật đầu, liếc nhìn Vân Hy và Trình Sưởng, nói rằng mình còn có chuyện quan trọng trong nha môn, vội vàng rời đi.
Trình Sưởng nhìn theo bóng dáng Trình Diệp biến mất trong màn đêm, quay lại, nhìn Vân Hy cười đầy ẩn ý, gọi: “A Đinh?”
Vân Hy vốn dĩ không sao,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296301/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.