Trình Sưởng nhìn theo Vân Hy về phủ, ngồi trở lại xe ngựa.
Hắn rất mệt, mấy ngày nay xoay như chong chóng, ở trong xe chợp mắt nghỉ ngơi một chút, sau đó bảo người đánh xe: “Về cung.”
Tới cung đã gần đến giờ hợi, Trình Sưởng được một võ vệ dẫn tới Ngự Sử Đài.
Đi được nửa đường, có một người từ trong bóng đêm bước tới hành lễ: “Thế tử điện hạ.”
Là Trương viện phán của Thái Y Viện, người đã điều trị vết thương cho Điền Trạch.
“Kiểm tra chưa?” Trình Sưởng hỏi.
Trương viện phán nhìn xung quanh, thấy không có ai, thấp giọng nói: “Đã kiểm tra, sau lưng Điền Vọng An quả thật có ba nốt ruồi đỏ, đúng là Ngũ điện hạ.”
Trình Sưởng khẽ gật đầu, cất bước đi tiếp về phía Ngự Sử Đài.
Có một số việc, lúc trước xảy ra thì không cảm thấy có gì cả, giờ nghĩ lại, tất cả đều đáng ngờ.
Năm đó Trung Dũng Hầu phủ chịu tội, toàn bộ Kim Lăng gần như không có ai dám qua lại với hầu phủ, nhưng hai huynh đệ Điền Tứ và Điền Trạch sẵn sàng chia sẻ hoạn nạn với Vân Hy.
Sau đó Trình Sưởng rơi xuống nước, Điền Tứ rõ ràng đi theo hắn và Vân Hy điều tra vụ án, mỗi khi ở trước mặt Trình Sưởng, thậm chí hắn không dám ngẩng đầu.
Lại nghĩ đến huynh đệ Điền thị, một người là giáo úy, một người là thôi quan của triều đình, ngoại trừ vài gã sai vặt trong nhà, hai người không thuê nô tỳ hầu hạ. Nếu không che giấu bí mật, hà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296300/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.