Ngày hôm sau, trời nắng.
Lăng Vương tới Phương trạch, đón Phương Phù Lan và người của Phương phủ, đi thẳng đến chùa Linh Giác.
Chùa Linh Giác là một chùa nhỏ, được xây ở ngoại ô phía bắc Kim Lăng, phía trước và phía sau không có thôn làng hay cửa tiệm, ngày thường hiếm có người đến.
Nhưng như vậy cũng tốt, người của Phương phủ vốn là tội phạm, hiện nay tội danh chưa được xóa bỏ, bọn họ lại trở về Kim Lăng, không nên công khai xuất hiện.
Phương Phù Lan vốn định sáng sớm đưa cả nhà tới chùa để trừ uế tẩy trần, nhưng hai thứ đệ của nàng bị trì hoãn trên đường một thời gian, gần đây mới trở lại Kim Lăng, hôm nay nàng và bọn họ mới gặp lại sau bao nhiêu năm.
Tới chùa Linh Giác, mọi người ăn chay và tắm gội, nghe hai canh giờ Phật pháp, coi như kết thúc buổi lễ.
Năm đó Phương phủ gặp nạn, không còn nhiều người trong phủ sống sót mấy năm nay, ngoại trừ hai thứ đệ của Phương Phù Lan, một tiểu nương họ Tần, quản gia Phương Lưu đi theo bên cạnh Phương Viễn Sơn trước đây, vài tôi tớ và họ hàng xa.
Mẹ ruột của Phương Phù Lan đã treo cổ tự tử vào ngày thứ hai sau khi Phương Viễn Sơn bị chém đầu, cũng may Tần tiểu nương luôn coi Phương Phù Lan như ruột thịt của mình, hai người vô cùng thân thiết.
Mọi người dùng xong cơm chay, võ vệ bên cạnh Lăng Vương dẫn bọn họ đến một gian tĩnh thất để bọn họ nói chuyện.
Có lẽ do có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296295/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.