Phương Phù Lan hơi bình tĩnh lại, hỏi Trình Sưởng: “Tam công tử tới đây vì cớ gì?”
Trình Sưởng không nhiều lời vô nghĩa với nàng, nhìn hai bóng dáng co rúm phía sau Phương Phù Lan, hỏi Túc Đài bên cạnh: “Hai người này là Phương Thích và Phương Dứu?”
“Bẩm điện hạ, đúng rồi.”
Trình Sưởng gật đầu: “Mang đi.”
Phương Phù Lan thấy thế, liếc nhìn võ vệ bên cạnh ra hiệu, bước lên ngăn cản phủ vệ của Trình Sưởng: “Tam công tử muốn tùy ý mang người của Phương phủ đi, không để lại một lời giải thích trước hay sao?”
Trình Sưởng nhìn võ vệ của Lăng Vương đang bảo vệ Phương Thích và Phương Dứu, vạch trần ý đồ của Phương Phù Lan: “Ngươi muốn kéo thời gian?”
Phương Phù Lan hơi sửng sốt.
Trình Sưởng lại nói: “Có phải ngươi cảm thấy, nếu mục đích của ta là mang Phương Thích và Phương Dứu đi, chỉ cần để người của ngươi bảo vệ bọn họ, kéo dài tới khi Lăng Vương trở về, ngươi sẽ có cơ hội thắng?”
“Vô dụng.” Trình Sưởng nhàn nhạt nói, “Ngươi nhìn xem hiện tại ngươi đang ở đâu.”
Nghe Trình Sưởng nhắc nhở, Phương Phù Lan nhìn xung quanh theo bản năng.
Đúng rồi, hơn nửa canh giờ trước, nàng quyết định, yêu cầu cả nhóm chọn ngã rẽ trong khu rừng đi về phía thành đông.
Bây giờ bọn họ bị bao vây, không có cơ hội đi thông báo với Lăng Vương.
Cho dù Lăng Vương gấp gáp trở về, cũng không thể tìm được nàng ngay lập tức.
Trình Sưởng nói: “Bổn vương đã tính thời gian, Lăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296293/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.