Hoài Tập lui về phía sau, đi tìm Lăng Vương trước, nhưng trong núi quá loạn, tìm hồi lâu cũng không thấy bóng dáng Lăng Vương, mãi đến khi tìm thấy một binh lính bên cạnh Lăng Vương mới biết Lăng Vương đi về phía nam.
“Đi hướng nam?” Hoài Tập sửng sốt.
Ngoài Thùy Ân Cung ở phía nam, chỉ có một vách đá dựng đứng, Lăng Vương đi phía nam để làm gì?
Hoài Tập không kịp nghĩ nhiều, lập tức mang theo binh lính đuổi theo.
Lăng Vương không đi xa, có võ vệ bảo vệ cho hắn, đi giữa núi, ngược lại không bị binh loạn quấy rầy.
Hoài Tập đuổi theo: “Điện hạ, sao ngài tới đây?” Hắn nhìn quanh, tuy rằng đại quân của bọn họ tan rã, nhưng cũng may đông người, có thể chống đỡ nửa khắc, “Để mạt tướng hộ tống ngài đi về phía bắc. Binh loạn ở núi Bình Nam vừa bắt đầu, địa giới bên ngoài Kim Lăng chưa kịp phản ứng, phòng thủ còn lơi lỏng. Chúng ta chỉ cần mang binh mã phá vòng vây, tới thảo nguyên Tái Bắc sẽ bình an!”
Nhưng Lăng Vương nghe vậy, không tỏ ý kiến.
Hắn liếc nhìn Hoài Tập, chỉ hỏi: “Tuyên Võ, Trương Nhạc và mọi người đều đầu hàng rồi chứ.”
Thực ra không hẳn vậy, nhưng đại quân đã tan rã, mỗi người cảm thấy bất an, các tướng quân gây loạn này chưa lo nổi cho bản thân, nơi nào còn có thời gian kính trọng và bảo vệ chủ?
Lăng Vương thấy Hoài Tập im lặng, lại nói: “Ngươi cũng đi đi.” Nói xong, tiếp tục đi về phía nam.
Hoài Tập vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296240/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.