Tôi không động đến mấy thứ cái Nga mua mà ném hết vào sọt rác sau đó mới mở hộp cháo mới mà ăn. Miệng đắng nghét khiến miếng cháo cũng trở nên vô vị. Cố gắng lắm cũng chỉ có thể ăn được vài thìa, sau đó thì uống thuốc rồi lại leo lên giường, cố dỗ mình vào giấc ngủ để không phải nghĩ tới những chuyện đau lòng mà sao không tài nào chợp mắt nổi.
Ký ức đêm qua cứ thế hiện về ngày một rõ trong đầu tôi, nó như một cuốn băng tua chậm cứ thế phát từng chút từng chút một ép tôi phải xem lại bằng hết. Mấy hình ảnh nhơ nhớp đó tựa như một con dao cứa vào cơ thể tôi chi chít những vết thương, vết vào cũng chảy máu nhày nhụa.
Tôi đau quá, đau đến mức cả cơ thể chẳng có lấy một chỗ lành lặn, lúc này sao mà tôi nhớ bố, nhớ cái Hương đến vậy. Giá mà cơ thể tôi chưa vấy bẩn, giá mà tôi chưa nhơ nhớp có lẽ tôi sẽ chạy ngay về để xà vào lòng bố mà khóc.
Tiếc là bây giờ tôi không thể,tôi không muốn trở về để vấy bẩn luôn cả căn nhà nhỏ của bố con tôi. Tôi càng không thể để bố thấy tôi trọng bộ dạng này. Bố sẽ vì thương tôi mà đau lòng chết mất.
Tôi nhớ bố đã từng nói rằng:
- Hai chị em con là sinh mạng của bố, bố chẳng mong gì nhiều chỉ mong các con khỏe mạnh mà lớn lên. Gở mồm mà nói, nếu như hai đứa có mệnh hệ gì thì bố cũng chẳng sống nổi nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-chi/3090706/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.