Thời gian cùng bối cảnh lại trở về bên trong toà nhà hoang phế của khu dân cư Trữ Phong.
Giờ phút này toàn thân Tử Dạ xụi lơ, cơ hồ muốn ngã xuống đất.
Thân ảnh màu trắng kinh khủng kia rõ ràng ở ngay bên cạnh mình!
Vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, Tử Dạ nhanh chóng lấy mảnh khế ước địa ngục từ trong người ra, sau đó vò thành một cục, nhắm chuẩn hướng cửa sổ bên trong lối đi cầu thang bộ rồi hung hăng ném nó đi!
Ánh mắt quét trở về địa phương xuất hiện thân ảnh màu trắng kia, đã trống trơn như cũ.
Hiển nhiên… Là bận đi xuống dưới để nhặt mảnh khế ước địa ngục rồi.
Kế tiếp Tử Dạ chạy tới nắm chặc tay Ngân Vũ, nói:” Chạy! Chạy mau!”
Đồng thời, bên trong thế giới gương, Lý Ẩn và Dương Lâm rời khỏi tầng lầu kia để tiến vào lối đi cầu thang bộ, sau khi phát hiện không có gì, mới dần dần thở phào nhẹ nhỏm.
Chỉ cần ở địa phương có gương, nhất định sẽ gặp nguy hiểm. Nên ngược lại, tại địa phương không có gương, thì thoáng có thể an tâm một chút.
Dương Lâm nhìn thế giới gương bên ngoài cửa sổ, chợt có ý nghĩ kỳ quái:” Cái thế giới này… Có khi nào cũng có toà nhà trọ kia hay không?”
“ Ai mà biết… Bất quá, tựa hồ nhà trọ xem toà nhà hoang bên trong thế giới gương này, cũng là địa điểm nằm trong phạm vi quy định của huyết tự chỉ thị. Bằng không chúng ta đều đã bị cái bóng điều khiển,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-cong-ngu/2209613/quyen-7-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.