Lão bà bà và lệ quỷ kia, hẳn là không có bất cứ quan hệ nào. Bản thân bà lão là một người đãng trí, nên cơ hội để lệ quỷ giả dạng thành cây dù của bà lão, là rất nhiều. Nếu không, mảnh khế ước địa ngục, bỏ ở trong túi áo của bà bà, sẽ càng thêm khó phát hiện.
Mà hình như, cũng chỉ trong thời gian rất ngắn ước chừng hơn một giây, mới có thể nhận biết cây dù hóa thành hình tượng lệ quỷ, và tính nó là “hành khách thứ tám”. Sau khi khoảnh khắc cực ngắn đó trôi qua, sẽ hoàn toàn quên mất loại cảm giác này. Bởi vì Ngân Dạ đứng sát trước mặt bà lão, cho nên mới có thể phản ứng kịp thời, ngay trước khoảnh khắc lệ quỷ biến hóa trở lại thành cây dù, đã đem nó ném ra ngoài cửa sổ! Bởi vì nếu không làm vậy, kết quả của mình nhất định sẽ đồng dạng với Ngô Hiểu Xuyên và Lương Băng!
Mà sau khi ném ra, y lại một lần nữa bị “mê hoặc”, không hiểu vì sao mình phải ném cây dù ra ngoài, nếu không phải y phát hiện thứ ở trong lòng bàn tay của mình, chính là mảnh da dê thuận tay giật lại trong khoảnh khắc đoạt lấy cây dù trong tay lão bà bà, y sợ rằng bản thân mình cũng không thể nào dám tin, thì ra cây dù đó chính là do lệ quỷ hóa thân!
Lâm Linh và Hạ Tiểu Mỹ cùng chạy tới, không hiểu hỏi:” Xảy ra chuyện gì? Ngân Dạ? Tại sao lại ném dù ra ngoài?”
“ Cây dù kia là do lệ quỷ hóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-cong-ngu/2209600/quyen-7-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.