Ngân Dạ nhanh chóng tìm trong ba lô của Lâm Linh, mỗi lần chấp hành huyết tự, chủ hộ cũng sẽ chuẩn bị lượng lớn đồ dùng phòng thân, như dao găm bén nhọn, thuốc men, một ít pháp khí và phù chú trong dân gian (dĩ nhiên đa số đều là gạt người),đèn pin cá nhân, thực phẩm đóng lon, pin sạc dự phòng... Cho nên vật phẩm bên trong túi xách nhiều vô cùng.
Vừa lúc đó...
Tay Lâm Linh chạm đến phía sau cổ Ngân Dạ.
Mặc dù nhịp tim đập nhanh không ngừng, nhưng Ngân Dạ vẫn cố gắng trấn định, không để nỗi sợ trong lòng lộ ra ngoài một chút nào, hỏi:” Thế nào? Lâm Linh?”
“ Tôi quả thật không cần uống thuốc...”
Nếu như Ngân Dạ còn tiếp tục kiên trì, hắn rất rõ ràng, một khi Lâm Linh thật là lệ quỷ, thì có thể giết mình bất cứ lúc nào.
Thôi...
Tựa hồ mình cũng hơi gấp gáp, từ giờ đến trạm còn một đoạn thời gian, cho dù lúc này có lấy được mảnh khế ước, không may bị phát hiện, thì bên trong buồng xe buýt chật hẹp này chẳng có chỗ nào để trốn, căn bản chính là kết cục phải chết.
Thật hâm mộ Lý Ẩn nha... Có thể trực tiếp trở về nhà trọ...
Y rút tay ra khỏi ba lô, cười cười nói:” Vậy bỏ đi, xem ra tôi đã nhiều chuyện.” Ngay sau đó liền kéo dây kéo ba lô của cô ta lại.
Lúc này, khóe mắt y lại bất chợt nhìn thấy... Nữ nhân váy đỏ đeo kính, bỗng lấy ra khỏi túi, một phong kẹo cao su, tiếp theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-cong-ngu/2209599/quyen-7-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.