Sau khi xe buýt lăn bánh, mọi người đều cảm thấy khẩn trương và bất an. Sau cùng, tài xế phải nhắc nhở, mọi người mới nhớ lấy ra thẻ giao thông để quẹt thẻ.
Bảy người hành khách này, trừ thiếu nữ đeo tai nghe walkman và thanh niên cầm máy vi tính xách tay ra... Ừm, nữ nhân váy đỏ đeo kính mát cũng coi như bình thường, bốn người còn lại đều cảm thấy...
“ Lão bà bà che dù kia...” Lương Băng cẩn thận xoay đầu nhìn về phía chỗ ngồi của lão bà bà, nhẹ giọng nói bên tai Ngô Hiểu Xuyên:” Có khi nào là lệ quỷ không đây? Không, bé trai mặc y phục bệnh nhân kia cũng...”
“ Hừ...” Ngô Hiểu Xuyên nói:” Không có chứng cớ, đừng nói lung tung.”
Ngân Dạ thì chọn một chỗ trống ở hàng trước, ngồi thẳng xuống, quay đầu lại, suy nghĩ về bảy người kia.
Ai là lệ quỷ?
Có cần thiết suy nghĩ không?
Ngân Dạ căn bản không phải ngu ngốc. Nhà trọ luôn luôn an bài huyết tự sinh lộ, lần này dĩ nhiên cũng sẽ không ngoại lệ. Thay vì suy nghĩ ai là lệ quỷ, không bằng suy nghĩ xem sinh lộ là cái gì. Ngân Dạ cho rằng, nếu không đi trêu chọc lệ quỷ, thì lệ quỷ kia cũng nhất định sẽ hạ thủ với bọn họ. Mặc dù xe buýt này nhìn có vẻ hơi chật hẹp, không thể nào giết người mà tránh khỏi người khác phát hiện, nhưng mà... Thủ đoạn của lệ quỷ, tự nhiên không thể nào giống với loài người. Tỷ như... Xóa sạch hết trí nhớ của người ta.
Chuyện như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-cong-ngu/2209593/quyen-7-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.