Thời gian cực nhanh, ngày 15 tháng 1 đã tới.
Xế chiều, bên trong phòng 1404 tại nhà trọ.
“ Ngân Vũ... Không ngờ chúng ta đồng thời chấp hành huyết tự, lại không thể ở chung một chỗ...” Ngân Dạ vừa tiếc nuối nói, vừa nhìn muội muội trước mặt.
“ Độ khó huyết tự lần thứ sáu...” Ngân Dạ nghĩ đến đây thì cảm thấy trái tim giống như bị nhéo một cái, nói:” Ngân Vũ... Em nhất định phải cẩn thận, thật cẩn thận. Độ khó nhất định rất cao, em phải luôn ở sát bên người Lý Ẩn... Mảnh địa ngục khế ước đó lấy không được cũng mặc kệ, ngàn vạn lần không được đơn độc hành động!”
“ Ừ, em biết, ca ca.”
“ Ca ca...” Chợt Ngân Vũ nói:” Lúc trước cha mẹ của em... Cũng là bị lưu trong tòa nhà trọ này... Vẫn luôn hỗ trợ nhau sinh sống, cuối cùng...”
Thời điểm bọn họ tiến vào nhà trọ, chắc là sau khi sinh Ngân Vũ không bao lâu. Mà qua năm năm, mới chết bởi huyết tự chỉ thị, cũng coi như là chống cự được khá lâu. Nói không chừng... Đã chống cự được đến huyết tự chỉ thị lần thứ sáu.
Nhưng mà, cuối cùng vẫn không chạy thoát được cái chết.
“ Đều là chuyện mười mấy năm trước rồi...” Ngân Vũ thương tiếc nói:” Vừa nghĩ tới cha mẹ cũng từng ở trong cái tòa nhà trọ này, em...”
Đúng vậy...
Ngân Dạ cũng rất rõ ràng, Ngân Vũ đối với cái chết của cha mẹ ruột, thủy chung cảm thấy vô cùng đau khổ. Cô rất hiểu cha mẹ bởi vì vào sống trong tòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-cong-ngu/2209591/quyen-7-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.