Từ khi đọc những cổ tịch do lão nhân Tu Di để lại, Hòa Hy cũng có chút hiểu biết về trận pháp, nhưng nhiều lắm cũng chỉ dừng ở mức nhập môn. Muốn nàng tự mình phá trận, căn bản là chuyện không thể.
Tên tráng hán nhận thấy Hòa Hy đang trầm tư suy nghĩ, hoàn toàn không đề phòng.
Hai tay hắn buông thõng bên người, chậm rãi đưa về phía túi trước ngực. Hắn biết rõ thiếu niên trước mắt tuyệt đối sẽ không tha cho mình, đã như vậy thì chi bằng ra tay trước, tranh thủ một cơ hội sống sót.
Hắn đột ngột rút ra một ống nhỏ chứa ám châm tẩm độc, hung hăng nhắm thẳng vào tim Hòa Hy.
Một tiếng “vút” rất khẽ vang lên, cây kim lóe lên ánh lục bay thẳng về phía ngực nàng.
Trong mắt tên kia lóe lên tia hung ác, hắn không nhịn được mà bật dậy gào lên:
“Tiểu súc sinh, đi chết đi!”
Thế nhưng còn chưa dứt lời, hai mắt hắn đã trợn trừng vì kinh hãi.
Thứ hắn nhìn thấy là cây kim phát ra ánh lục kia lại bị kẹp gọn giữa hai ngón tay thon dài trắng mịn của Hòa Hy. Ngay sau đó, khi hắn còn chưa kịp phản ứng, cây kim đã bị bắn ngược trở lại, thẳng tắp đâm vào mắt trái của hắn.
“A——!” Tên tráng hán phát ra tiếng kêu thảm thiết, ôm mắt trái lăn lộn trên đất.
Hắn muốn gào khóc cầu xin tha mạng, nhưng chưa kịp nói ra lời nào, con mắt bị ám châm đâm trúng đã bắt đầu thối rữa. Bọt trắng lẫn máu tràn đầy trong miệng, nhiều đến mức trào ra ngoài, khiến hắn phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258534/chuong-294.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.