Thiếu nữ đột nhiên đưa tay che miệng, phát ra một tiếng nghẹn ngào vui mừng, nước mắt không ngừng tuôn rơi, tựa như chuỗi trân châu bị đứt dây.
Trong khi đó, đám tráng hán vừa rồi còn hưng phấn cười cợt không ngớt, lúc này đồng loạt lộ ra vẻ mặt kinh hãi.
Bọn chúng lảo đảo lùi lại mấy bước, hoàn toàn không thể tin được rằng lão đại cường đại của mình đã bị g**t ch*t.
Thế nhưng, khi nheo mắt nhìn kỹ cái đầu người kia, bọn chúng lập tức nhận ra gương mặt quen thuộc.
Ngũ quan vặn vẹo một cách quái dị, hai mắt trợn trừng, tấm vải đen che mặt đã rơi mất, để lộ biểu cảm sợ hãi và tuyệt vọng đến tột cùng.
“Tha… tha mạng cho chúng ta!” Có kẻ quỳ sụp xuống, dập đầu không ngừng cầu xin.
Cũng có kẻ thét lên hoảng loạn, quay người lao về phía màn sương dày định bỏ chạy.
Dây leo tím trong tay Hòa Hy lóe lên, đột ngột vọt ra.
Chỉ trong chớp mắt, nó đã như một lưỡi kiếm xuyên thẳng qua lưng những kẻ định trốn chạy.
Máu theo lá dây leo nhỏ xuống, lặng lẽ thấm vào mặt đất phủ đầy sương trắng.
Chỉ trong nháy mắt, không khí đã tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc.
Thế nhưng, khi Hòa Hy thu hồi dây leo, những chiếc lá tím đã sạch sẽ tươi mới, không hề nhìn thấy một dấu vết máu nào.
Dây leo tử uyên đằng lắc lư vui sướng, truyền tới cảm xúc hưng phấn và khát vọng tiếp tục nuốt chửng máu thịt.
Hòa Hy lập tức cự tuyệt ý định tiếp tục giết chóc và ăn uống của dây leo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258533/chuong-293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.