Bàn tay thon dài trắng trẻo của thiếu niên như được tạc từ ngọc, nhẹ nhàng lướt qua làn da trần của hắn; thỉnh thoảng ngón tay mát lạnh chạm tới sẽ mang theo một rung động khiến hắn bất giác run lên.
Ngực của Cố Lưu Phong bỗng hụt một nhịp, cúi đầu xuống, luồng chân khí trong cơ thể vốn đã ổn định lại đột nhiên cuộn lên, khiến sắc đỏ tươi một lần nữa lan lên khóe môi.
Vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng trong đầu không ngừng quanh quẩn một ý nghĩ: vị tiểu Thần y tên Tịch Nguyệt này, thật sự quá mức đẹp mắt.
Vừa quỳ xuống kiểm tra thương thế của Phong Liên Ảnh, Nam Cung Duệ liền biết ngay nàng ta chỉ bị thương nhẹ. Căn bản chẳng nghiêm trọng như vẻ đau đớn sắp chết mà nàng ta biểu hiện.
Sắc mặt chàng trầm xuống, đứng dậy định đi tìm Hòa Hy. Nhưng y vừa động thân, vạt áo lại bị Phong Liên Ảnh kéo lấy. Nàng ta nức nở: “ Duệ ca, vừa rồi vì phải đối đầu với Cố Lưu Phong, muội buộc phải dùng Hồng Lân Đan. Về sau... muội sẽ không thể tiến giai, đúng không? Duệ ca, người... sẽ chê muội chứ?”
Dù nàng ta nói vậy, Nam Cung Duệ vẫn không đáp. Nhưng sắc mặt của Nhiếp Ngọc Thần, thiếu niên áo tím, thì đã biến đổi. Hắn lo lắng và giận dữ quát: “Tiểu sư muội Liên Ảnh, sư tôn chẳng phải từng nói, trừ khi vạn bất đắc dĩ, không được dùng Hồng Lân Đan sao? Thiên phú của muội hiếm thấy. Dùng thứ đó sẽ khiến muội bị trì trệ mấy năm!”
Phong Liên Ảnh tỏ vẻ bi thương uất ức,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258495/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.