Hòa Hy không giận vì sự trơ trẽn của Phong Liên Ảnh, cũng không giận vì sự vô tình của Nam Cung Duệ. Nàng giận chính mình vì lại vấp phải cùng một hòn đá đến hai lần.
Rõ ràng nàng biết tình cảm và lời hứa chẳng đáng tin cậy, vậy mà sao vẫn còn để tâm như kẻ ngốc?
Rõ ràng nàng biết không nên động lòng, biết không thể tin tưởng, vậy mà lại để người khác chiếm lấy trái tim mình từng chút một?
Hòa Hy, Hòa Hy, cuối cùng thì ngươi đang mong đợi điều gì? Ngươi mong Nam Cung Duệ sẽ bỏ đi thanh mai trúc mã chỉ để đến bên ngươi ư? Hay mong bản thân mình đủ để khiến hắn quay lưng lại với người thanh mai trúc mã đó?
Ha… đúng là mơ tưởng!
Nhưng nếu bây giờ nàng đã tỉnh mộng, thì rút lui lúc này vẫn còn kịp… phải không?
Hai tay Hòa Hy siết chặt, hoàn toàn không cảm thấy móng tay đã bấm sâu vào lòng bàn tay.
Đột nhiên, một giọng nam trầm thấp, từ tính vang lên bên tai nàng: “Chậc chậc, e rằng phiền toái rồi đây. Diêm la vương và hộ vệ Thanh Long, lại thêm đại đệ tử Nhiếp Ngọc Thần của Lưu Ly Tông; mấy người đó đều có tu vi ít nhất là Kim Đan hậu kỳ. Diêm la vương lại càng mạnh nhất, mạnh đến mức không ai đo được chiều sâu của hắn. Xem ra tình thế của chúng ta thật sự không ổn rồi~”
Hòa Hy hoàn hồn, liếc sang nam tử khoác áo đỏ rực bên cạnh. Khi hắn nói “không ổn thật rồi”, biểu cảm lại ung dung, chẳng có nửa phần lo lắng.
Thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258494/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.