Tiêu Hòa vốn cho rằng mình sẽ giấu chuyện này trong bụng cả đời, không nói ai biết.
Nhưng lúc này Tiêu Dung hỏi đến, Tiêu Hòa ngược lại có dục vọng muốn kể ra hết.
Nói thì đã sao? Chuyện hoang đường như vậy, sẽ có người tin ư?
Hoàn toàn không ai tin có được không!
Nếu không ai thèm tin, hắn còn sợ cái gì?
Kể ra dù sao cũng đỡ hơn một mình gánh chịu, dù sẽ không ai tin tưởng, dù sẽ cho đây chỉ là chuyện cười, nhưng hắn không cần dằn xuống đáy lòng, không cần thời thời khắc khắc đều hít thở không thông.
Dù chỉ thoải mái một giây đồng hồ, hắn cũng muốn hít thở chút không khí.
“Nói ra em nhất định không tin, anh đi làm một năm rưỡi, chữa bệnh cho một người không muốn tỉnh lại…”
Tiêu Hòa vừa dứt lời, sắc mặt Tiêu Dung càng khó coi hơn.
Cô còn gì mà không hiểu! Cô còn gì mà không rõ!
Bệnh của ông sếp mình cô biết rõ nhất!
Mẹ nó cái thiết bị kết nối với trung khu thần kinh còn do cô nghiên cứu ra chứ đâu!
Đờ mờ!
Trước đó cô còn tán dóc với đồng nghiệp, không biết là nhi đồng xúi quẩy nhà nào bị lừa trở thành vật thí nghiệm, liên tục đi chữa trị cho lão Đại.
Ai ngờ… nhi đồng xúi quẩy kia là anh già nhà mình!
Xảy ra chuyện gì a!
Đầu Tiêu Dung phát tiếng ông ông, ngay sau đó hoàn hồn lại.
“Hai năm trước, tui nhớ ông đến chỗ tui ở vài ngày hả?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-vao-nhan-cach-phan-liet/3243704/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.