Lần này Lạc Cẩm Hi về nhà, bố mẹ đều xót con gái ở bên ngoài sống không dễ dàng nên đã chuẩn bị bữa tiệc thịnh soạn. Bữa cơm này cô ăn thật sự rất thoải mái.
Khi Hạ Ngạn Hoài đến, Lạc Cẩm Hi vẫn còn ngồi bên bàn ăn. Bà Trang đương nhiên đã nghe nói con gái về cùng với Hạ Ngạn Hoài. Chỉ là họ không nghĩ nhiều về việc tại sao cô lại hạ cánh ở sân bay Thịnh An mà không phải sân bay thành phố Hòe. Dù sao Đại học Thịnh An cũng là trường cũ của con gái, về trước thăm lại bạn bè cũng hợp lý.
“Ngạn Hoài, con ăn cơm chưa? Ngồi xuống ăn cùng đi.” Bà Trang nhiệt tình mời.
Sau khi chào hỏi người lớn, Hạ Ngạn Hoài đáp: “Dạ không cần đâu dì Trang, con ăn rồi ạ.”
“Vậy ăn chút đồ tráng miệng đi con.” Bà Trang vừa dứt lời, liền quay sang bảo cô giúp việc mang ra một phần cho anh, hoàn toàn không cho anh cơ hội từ chối.
Hạ Ngạn Hoài cũng thuận thế ngồi xuống trước bàn ăn, ngay cạnh Lạc Cẩm Hi. Tay phải của anh sát ngay tay trái của cô.
Sau khi về nước, Lạc Cẩm Hi ăn uống có vẻ ngon miệng hơn. Cô và Hạ Ngạn Hoài cũng đã thống nhất với nhau, trước mặt người lớn tạm thời chưa công khai quan hệ, bởi một khi lôi kéo cả hai gia đình vào thì sẽ phức tạp hơn. Quan hệ hai nhà vốn đã thân thiết, vợ chồng bà Trang trái lại còn có nhiều đề tài công việc chung với Hạ Ngạn Hoài.
Lạc Cẩm Hi vốn đang yên lặng ăn, lắng nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245718/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.