Lạc Cẩm Hi dù sao cũng là cô gái đã ngoài hai mươi. Cô không phải là người thiếu hiểu biết. Thời đại internet đã đủ phát triển, những kiến thức sinh lý thông thường chẳng còn gì thần bí, nhưng trong tình huống này, chúng vẫn khiến cô có chút bất ngờ. Cảm giác ban đầu vốn thấy không thoải mái, nhưng hình như… cũng có thể chịu được. May mắn thay, Hạ Ngạn Hoài vẫn chưa tỉnh. Cô cố gắng nhích ra từng chút một, nhưng mọi chuyện lại không như ý. Khi cô cử động, người bên cạnh cũng động theo, khiến cô sợ hãi vội nhắm mắt lại.
Hạ Ngạn Hoài đã bị đánh thức, nhưng lúc đó vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Trong cơn mơ màng, anh rúc lại cọ vào cổ Lạc Cẩm Hi, làm tim cô như tan chảy. Giống như chú chó cao ngạo vẫn nuôi trong nhà bỗng nhiên làm nũng vậy. Nhưng giây sau, Lạc Cẩm Hi cũng cảm nhận được hành động của Hạ Ngạn Hoài ngừng lại trong một khoảnh khắc, ngay sau đó, anh cử động. Tiếp đó, anh chậm rãi dịch ra sau, dần kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Rất nhanh, anh mở cửa phòng. Bên ngoài mơ hồ vang lên tiếng đóng mở cửa phòng tắm. Có lẽ vì sợ làm Lạc Cẩm Hi tỉnh giấc, anh thậm chí còn không dùng phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Khoảnh khắc đó, bao nhiêu lúng túng ngại ngùng vừa rồi cũng tan biến hết. Lạc Cẩm Hi bỗng thấy con người Hạ Ngạn Hoài thật thú vị. Ý nghĩ ấy, hình như hồi nhỏ cô cũng từng có, chỉ là lúc đó cô thấy những bạn nhỏ ở nhà trẻ hoàn toàn trái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245717/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.