Vương Tiểu Tiểu nói xong, lại muốn cầm xẻng đập xương của lính Nhật.
Lâm Tiểu Phàm liền cản cậu, nói: "Tiểu Tiểu, bình tĩnh lại."
Cô nắm lấy xẻng, ném qua một bên.
Ngô Kim bò phía trước, cảm giác sắp đến lối ra của hành lang.
Mễ Hoa Đường nói: "Chúng ta sắp đến lối ra, mọi người theo sát."
Người phía sau theo tới, đến khi nhìn thấy Ngô Kim rớt xuống.
Ngô Kim cảm giác cả người bị vướng cái gì đó.
Định dùng đèn pha trên đầu để nhìn xem là gì, ai ngờ vừa nhìn thì cả người liền lướt xuống.
Lướt xuống khoảng 30m, mới ổn định.
Người phía sau cũng lướt xuống theo.
Phản ứng đầu tiên của Vương Tiểu Tiểu là nắm lấy tay Lâm Tiểu Phàm.
Lâm Tiểu Phàm ôm cậu vào lòng, nói: "Con trai đừng sợ. Có mẹ ở đây."
Đàm Tâm cảm thấy mông bị đau.
Anh sờ mông mình, thấy một cục đá cắm vào.
Đàm Tâm nói: "Quỷ thật, đến đá cũng gây sự với mình."
Họ dường như bước vào một không gian kín.
Bốn phía đều là vách đá.
Mễ Hoa Đường cảm thấy chóng mặt.
Cô lại muốn nôn.
Lý Siêu đỡ lấy cô, nói: "Em có sao không, nghỉ ngơi đi."
Mễ Hoa Đường đẩy anh ra, nói: "Em không sao, đừng lo, chính sự quan trọng."
Lý Siêu không hiểu tại sao Mễ Hoa Đường lại lạnh nhạt với anh như thế.
Cô ấy rốt cuộc làm sao vậy.
Mễ Hoa Đường đi tới trước, Lý Siêu theo chân cô.
Ngay lúc này.
Chu Nghệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tung/1863556/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.