Ngô Kim đưa theo con trai bé nhỏ đi cùng.
Đoàn thám hiểm khảo cổ đều có vẻ hơi ngạc nhiên.
Ngồi ở vị trí đầu tiên, Đàm Tâm đang lay hoay với hộp y tế của mình.
Mặc áo blouse trắng, trên tay cầm con dao mổ.
Đối với một bác sĩ, dao mổ chính là thứ yêu thích.
Trong tay là dao mổ của chính mình.
Anh cẩn thận dùng giấy lau sạch lưỡi dao.
Đàm Tâm.
Tốt nghiệp đại học y khoa Trung Quốc.
Thành tích xuất sắc.
Từng ra nước ngoài tu nghiệp 3 năm.
Từ nước ngoài trở về nước.
Sau đó, đảm nhiệm làm bác sĩ cho một đoàn thám hiểm khảo cổ.
Ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Ngô Kim.
Vương Tiểu Tiểu được Ngô Kim bế trên tay.
Bác sĩ Đàm Tâm bực bội, nghĩ: đội trưởng, anh ta đưa theo đứa bé, không sợ ảnh hưởng nhiệm vụ sao?
Anh nhíu mày.
Đàm Tâm hỏi Ngô Kim: "Đội trưởng, sao anh lại đem con theo?"
Ngô Kim: "Tiểu Tiểu đúng lúc đã nghỉ hè, nên muốn đi cùng. Chúng tôi sẽ chăm sóc cho thằng bé."
Đàm Tâm gật đầu với Vương Tiểu Tiểu, nói: "Tiểu Tiểu đừng có lộn xộn, phải đi theo người lớn."
Vương Tiểu Tiểu nói: "Chú ơi, Tiểu Tiểu sẽ ngoan."
Người đàn ông ngồi cạnh cửa sổ, đang xem tiểu thuyết, là nhà địa chất Chu Nghệ.
Chu Nghệ đeo một cái kính gọng đen, mặc đồ thể thao.
Trong balo trên lưng của anh ta không chỉ có tiểu thuyết, mà còn có dụng cụ dùng để thăm dò địa chất.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tung/1863554/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.