Dạ Phàm Linh lắc đầu nói: "Em không sao, chị đừng lo."
Nàng cố gượng, nở nụ cười nhẹ với Hoàng Tử Vi.
Nụ cười tuy đẹp, nhưng vẫn thấy miễn cưỡng.
Nàng hi vọng Hoàng Tử Vi đừng vì nàng mà thấy lo lắng.
Sắc mặt dần trở nên trắng bệch.
Trắng không còn chút máu.
Cuống họng như bị lửa đốt.
Cơ thể Dạ Phàm Linh bắt đầu nóng lên.
Dường như có thể nghe rõ âm thanh hai hàm răng nghiến chặt.
Lúc này, nàng đang tự nói với bản thân là phải chịu đựng.
Dạ Phàm Linh đột nhiên quỵ xuống.
Ói ra một ngụm máu đen.
Máu đen văng tung tóe trên mặt đất.
Dưới đất bị nhuộm một màu đen.
Hoàng Tử Vi đỡ lấy nàng: "Phàm Linh, Phàm Linh......"
Máu đang chảy từ khóe miệng nàng.
Hoàng Tử Vi đau lòng, lau máu cho nàng.
Ngón tay của nàng xoa lên mặt của cô nói: "Đội trưởng, em sợ là.......không thể...ở cạnh chị. Có thể ở bên chị, em đã thỏa mãn......"
Dạ Phàm Linh lại ói máu.
Tay nàng run rẩy, nắm lấy tay Hoàng Tử Vi nói: "Chị biết không......gặp được chị....em cảm thấy rất may mắn...."
Gặp chị, thật sự là may mắn.
Dạ Phàm Linh từ từ nhắm mắt lại.
Ý thức càng trở nên mơ hồ.
Hoàng Tử Vi ôm cô nói: "Em đừng nói.....Em không chết, không chết!!!"
Giọng nói của nàng như đang run rẩy.
Có vẻ hơi kích động.
Nghe thấy tiếng la của nàng....
Vu bà bà đi vào.
Bà đúng lúc đi ngang qua cửa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tung/1863549/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.