Sương mù trong núi Kỳ Lân đã tản đi.
Mọi người lại bước trên đường tới Vu Trại Miêu Cương.
Chỉ cần qua khỏi núi Kỳ Lân, Vu Trại Miêu Cương đã ở rất gần.
Sáu người đi dọc đường núi hai ngày.
Phong cảnh hai bên đường vô cùng tốt.
Cỏ dại mọc khắp nơi.
Cỏ dại bị gió thổi rạp cả cây.
Nhưng chúng có ý chí vô cùng mạnh mẽ.
Đều là trưởng thành trong nghịch cảnh.
Bị xem thường nhất chính là cỏ dại.
Ngoan cường nhất cũng chính là cỏ dại.
Trên bầu trời những đám mây trôi lơ lủng.
Mây thường xuyên thay đổi hình dạng.
Có lúc nhìn như động vật, lại có lúc chẳng rõ hình dạng.
Những đám mây trên trời tự do làm sao.
Những tia nắng vàng chói sáng từ bầu trời.
Ánh mặt trời có hơi chói mắt, Vạn Hiểu Sương đưa tay che.
Vài tia nắng xuyên qua kẽ tay, đâm vào mắt nàng.
Vạn Hiểu Sương nói: "Sao hôm nay trời nóng vậy?"
Võ Tân Nhu nhìn bầu trời, nhớ tới một câu nói: "Khi còn bé chúng ta đi trên đồi hoa rực rỡ, khi lớn lên phải bước vào những con hẻm nhỏ tăm tối."
Tuổi thơ của mọi người, đều là ngây thơ chất phác.
Chúng ta luôn nghĩ mọi chuyện rất đơn giản.
Cho rằng chỉ cần thật tâm thật lòng, thì có thể đổi lại sự chân thành.
Thật ra, người ta chỉ muốn cây kẹo trong túi của bạn.
Hồi đó, cha mẹ cho một ít tiền, sẽ hí hửng cả ngày.
Bây giờ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tung/1863548/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.