Hoàng Tử Vi xoa nhẹ mặt Dạ Phàm Linh.
Trong lòng nàng gợn sóng.
Hoàng Tử Vi cứ vậy nhìn Dạ Phàm Linh.
Nước mắt cứ vô thức chảy xuống.
Chưa có bất kì điều gì có thể ảnh hưởng tâm trạng của Hoàng Tử Vi.
Đối mặt với Dạ Phàm Linh.
Dù là một tòa nhà chọc trời.
Bức tường phòng thủ tâm lý của nàng lập tức sụp đổ.
Vỡ vụn không còn một chút dấu vết.
Nàng có rất nhiều thứ muốn nói với Dạ Phàm Linh: em phải khỏe, em như vậy tôi rất đau lòng.
Nhưng Dạ Phàm Linh không nghe được.
Bao nhiêu lời muốn nói.
Nhưng vẫn cứ bị nghẹn nơi cổ họng.
Như là một cái xương cá, đang mắc kẹt trong cuống họng Hoàng Tử Vi.
Nàng cảm thấy mình thật vô dụng.
Chỉ có thể nhìn Dạ Phàm Linh, nhưng chẳng thể làm bất cứ cái gì.
Trong đầu nàng hiện lên khuôn mặt tươi cười của Dạ Phàm Linh.
Dạ Phàm Linh vẫy tay với nàng, nói: "Tổ trưởng, chúng ta nhất định sẽ phá được án."
Gương mặt đó, nụ cười đó.
Hoàng Tử Vi chưa từng quên.
Nàng nói với Dạ Phàm Linh rằng: "Em đã nói rằng chúng ta sẽ giải quyết được vụ án này, em không thể gục ngã, phải tỉnh lại....."
Hoàng Tử Vi có chút mất kiểm soát cảm xúc.
Hai tay nàng liên tục lắc tay Dạ Phàm Linh.
Gọi tên Dạ Phàm Linh.
Giọng nói đứt quãng, đau thấu tim.
Ngàn vạn ngôn ngữ cũng không thể nói ra.
Nói nhiều, Dạ Phàm Linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tung/1863528/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.