Tỉnh lại lần nữa, đã là ba ngày sau.
Ta khó khăn mở mắt, cổ họng khô khốc như lửa đốt.
Triệu đại tẩu đang chăm sóc bên cạnh, nghe thấy động tĩnh liền vội vàng đến xem: “Lưu thúc là người từng trải, thúc ấy nói không sao thì sẽ không sao, người vẫn chưa tìm thấy, muội không được gục ngã trước.”
Ta khẽ đáp vâng, lòng lại nặng trĩu chìm xuống.
Mất tích một hai ngày không sao, nhưng đã lâu như vậy rồi, e rằng lành ít dữ nhiều.
“Đại tẩu, muội muốn tự mình đi tìm chàng ấy.”
Sắc mặt Triệu đại tẩu thay đổi: “Muội tử, muội không được xúc động, sa mạc tuyết trắng mênh mông thế này, muội biết đi đâu tìm hắn đây? Năm nay đầu năm đã không yên ổn, lỡ đâu gặp phải người Bắc Địch thì phải làm sao?”
Ta đương nhiên biết lời tẩu ấy nói là đúng, nhưng nhỡ đâu Chu Minh Quang vẫn còn sống thì sao?
Ta không tin ông trời lại tàn nhẫn như vậy!
Ông trời đã cho ta sống lại, nhất định là để thay đổi điều gì đó, nếu lại giống như kiếp trước vô ích chờ đợi, mới là phụ lòng cơ duyên trời ban này.
Hơn nữa! Bọn ta rõ ràng ở gần nhau như vậy!
Chỉ một chút nữa thôi là ta đã gặp được chàng rồi, chỉ một chút xíu nữa thôi!
Ta bất chấp lời khuyên can của mọi người xung quanh, dùng toàn bộ số tiền tích cóp thuê một con lạc đà già, hướng về phía sâu trong sa mạc.
Vừa ra khỏi thành, Từ Thanh Tùng đã đuổi theo: “Ta cùng tỷ tỷ đi tìm.”
Vẻ mặt hắn bình tĩnh, giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tim-chu-minh-quang/5212654/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.