Ta thức trắng cả đêm, không ngừng lau mồ hôi lạnh trên người và trên trán hắn.
Chỉ mong hắn có thể sống sót, dù sau này có bị người khác ghét bỏ.
May mắn thay, hắn đã vượt qua được, hơn nữa ngày cũng một khỏe hơn.
Một ngày nọ, hắn hỏi ta: “Nghe giọng tỷ tỷ, không giống người của thành Vọng Bắc.”
“Ta là người Giang Nam, đến thành Vọng Bắc tìm người thân.”
“Tìm người thân? Tỷ từ Giang Nam chạy đến thành Vọng Bắc tìm người thân ư!”
Hắn kinh ngạc kêu lên, vết thương cũng bị kéo căng đau nhói.
Từ Giang Nam đến thành Vọng Bắc xa xôi mấy ngàn dặm, ở giữa còn ngăn cách bởi sông lớn núi cao, sa mạc tuyết phủ, cũng khó trách bọn họ đều vô cùng kinh ngạc.
“Tỷ tìm phụ thân hay huynh trưởng?” Thiếu niên nhìn kiểu tóc của ta, là kiểu tóc của nữ tử chưa xuất giá, rồi hỏi.
Ta vừa giặt khăn mặt, vừa nói: “Ta đến tìm vị hôn phu.”
Thiếu niên ngẩn người: “Đây phải là tình cảm sâu đậm đến nhường nào…”
—
Người Bắc Địch cuối cùng cũng bị đánh lui, thành trì trong chốc lát khôi phục lại cảnh tượng náo nhiệt.
Dân chúng mang ra lợn dê chuẩn bị ăn Tết, dựng bếp nấu nướng trong thành, để khao thưởng công lao cho những tướng sĩ thủ thành.
Ta hỏi từng binh sĩ gặp được: “Có quen ai tên là Chu Minh Quang, người trấn Đồng Thành, Giang Nam hay không?”
Tất cả mọi người đều lắc đầu, ta vừa buồn bã lại vừa vui vẻ.
Buồn vì không biết đến bao giờ mới có thể gặp lại chàng; vui vì đây không phải là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tim-chu-minh-quang/5212652/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.