Đứa con út của Triệu đại tẩu là một đứa trẻ nhút nhát, mỗi lần thấy ta cầm sổ sách, đều trèo lên ghế tò mò nhìn.
Ta hỏi cậu nhóc: “Muốn học không? Ta dạy ngươi viết chữ nhé?”
Cậu nhóc đỏ mặt gật đầu, từ đó mỗi ngày chúng ta đều cầm cành cây vẽ vời viết chữ trong sân.
Triệu đại tẩu mỗi lần đều nói: “Đứa bé này nhút nhát rụt rè, không biết giống ai nữa.”
Khi tẩu ấy thấy con trai út viết tên những người trong nhà lên giấy, ánh mắt của tẩu ấy rực nóng, cẩn thận cất trang giấy kia vào lòng.
Qua ngày mồng tám tháng Chạp, không khí Tết càng thêm nồng đậm, nhà nhà trong thành bắt đầu mổ lợn đón Tết, hấp bánh bao.
Nhưng ngay trong một đêm yên tĩnh trước Tết, tiếng trống trận trong thành đồng loạt vang lên.
—
Triệu đại tẩu “ầm ầm ầm” đập cửa phòng ta:
“Tuyết Nghiêu! Mau tỉnh dậy, người Bắc Địch công thành rồi!”
Ta giật mình kinh hãi, thành Vọng Bắc được mấy tòa quan thành bảo vệ, theo lý thuyết cho dù Bắc Địch tấn công, cũng phải là quan thành ở phía trước chống đỡ chứ!
Triệu đại tẩu thuần thục dẫn chúng ta chạy đến dưới chân thành, nam nhân ở phía trước xông pha chiến trận, nữ nhân thì giúp vận chuyển vật tư.
Tẩu ấy thấy tay chân ta khẳng khiu, bảo ta vận chuyển mũi tên, còn mình thì chạy đi vác đá.
Những tảng đá trên máy bắn đá, một người ôm vừa đủ, Triệu đại tẩu một mình cũng có thể nhấc lên.
Ta thấy tẩu ấy khiêng tảng đá, răng nghiến chặt, gân xanh trên trán nổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tim-chu-minh-quang/5212651/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.