Trong nháy mắt ấy ta gần như ngừng thở, nhìn ánh mắt lạnh như băng không chút tình cảm nào của y, ta lần đầu tiên cảm nhận được tư vị tuyệt vọng trong đời, khi ta mất đi thế giới của mình cũng chưa từng cảm thấy đau đớn.
Môi dưới bị cắn rách, ta lau đi giọt máu chảy ra, đứng lên, xoay người hướng ra bên ngoài. Nếu Văn Liệt đã định trước chết như vậy, ta phải lưu lại bên cạnh hắn.
“Ngươi đi đâu, không muốn ngự y” Thanh âm đau buồn của hoàng đế truyền đến.
“Ta không có cách trả lời câu hỏi của ngài, giao dịch nào có thể lập, ta đương nhiên chỉ có đi.” Ta cố gắng duy trì ngẩng cao đầu, tự nói mình không làm sai. Vì dù Văn Liệt có chết một nghìn lần, cũng quyết không mong muốn lấy đệ đệ yêu dấu đổi mạng mình.
“Văn Liệt thật đáng thương, hắn tin tưởng ngươi, nhưng ngươi được hắn xem là tâm phúc lại không chịu cứu mạng hắn.” Hoàng đế châm chọc.
Ta bỗng nhiên quay đầu lại: “Nếu Văn Liệt vì vậy mà chết, đó là chết ở trên tay ngươi. Cho dù ta là tên ngốc đưa lưng nhận tội thay kẻ khác, cũng quyết không giúp ngươi đưa lưng nhận tội danh hại chết hắn.”
“Hử” Hoàng đế nhướng cao một bên mày, “Hóa ra ngươi không phải tên ngốc sao”
Thời gian có hạn, ta không muốn dây dưa với y nhiều thêm, xoay người chạy ra khỏi cung.
Hoàng cung thật sự rất lớn, ta chạy gần như sắp tắt thở mà vẫn chưa nhìn thấy cửa cung, hơn nữa lòng dạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-tinh-duyen-phong-duy/2023911/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.