Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
- Viện binh? Viện quân cái gì?
Quân Mặc Tà rút cuộc cười lạnh một tiếng:
- Rốt cuộc ai là viện binh? Mạc Vô Đạo, Mạc Đại Tông chủ, đầu ngươi không phải bị ngấm nước chứ? Ngươi nói chuyện ngàn vạn lần nên suy nghĩ trước sau rõ ràng. Không nên để cho người khác nghĩ rằng Tam Đại Thánh địa các ngươi chỉ biết nói khoác, không biết nói tiếng người.
Bản thân Mạc Vô Đạo tuy rằng không phải cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng bởi vì địa vị tối cao của hắn, cho dù là tiền bối cấp bậc Thánh Tôn của Tam Đại Tánh địa cũng khá khách khí với hắn. Từ lúc nhậm chức tới nay hắn chưa từng bị một người chỉ thẳng tên mặt hắn mà mắng, mọi tội danh đổ ập lên đầu của hắn. Sững sờ một lúc, tức thì khuân mặt hắn nóng bừng, máu nóng xông lên tận não, muốn tiến lên nói gì đó nhưng lại bị Cổ Hàn ngăn lại. Sau đó Cổ Hàn dẫn đầu đoàn người ngồi xuống.
Cổ Hàn biết, Quân Mạc Tà không phải là một người không biết đúng sai, tự cao tự đại.
Hiện tại hắn làm như thế, nhất định bên trong còn có nguyên do khác.
Nếu không, ngày hôm qua tuyệt đối không thể chung sức ngăn địch. Càng không thể rộng rãi xuất ra thần dược bất phàm, mà ngày hôm nay lại lạnh lung như vậy.
- Quân phủ chủ, nếu Thiên Thánh Cung có gì đắc tội với phủ chủ, ngài cứ nói thẳng ra không cần ngại. Đại địch hiện giờ còn đang ở trước mắt, nếu chúng ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211601/chuong-1189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.