Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
Một đêm này, là một đêm tràn ngập bi thương, nhưng lại không có lấy một tiếng khóc.
Đau xót thủy chung chỉ để trong lòng.
Bầu trời dần dần sáng lên, bên trong trướng cũng từ từ phát sáng.
Mai Tuyết Yên ánh mắt do dự nhìn về phía chân trời, có chút không muốn, nhưng rút cục nàng hít sau một hơi, giọng khàn khan nói:
- Tám vị tiền bối, tiểu ưng, còn có các vị huynh đệ Ưng tộc … Các ngươi ra đi thanh thản. Nếu có chút rỗi rãi muốn tới xem Thiên Phạt …Chúng ta luôn luôn chào đón các người… Vô luận là trên trời dưới đất, chín tầng địa ngục, các ngươi đều là thân nhân của chúng ta.
Mai Tuyết Yên không đành lòng đứng dậy, khom lưng nói một câu. Hai hàng nước mắt trong suốt rút cuộc nhịn không được theo hai gò má của nàng rơi xuống đất.
Hạc vương, Hùng vương, Hổ vương đồng thời quỳ xuống, tiếng khóc nức nở mơ hồ truyền ra ngoài.
- Được rồi! Không cần khóc nữa. Để cho huynh đệ chúng ta ra đi thanh thản, không còn vướng bận gì nữa.
Quân Mạc Tà khom lưng vái một vái thật sâu, đôi mắt đỏ lên, nói:
- Đây là chiến tranh. Chỉ cần có chiến tranh là khó có thể tránh khỏi hi sinh, thương vong. Mà cuộc chiến hiện tại mới chỉ bắt đầu. Nói không chừng … Một số người trong chúng ta sẽ phải đi tìm bọn hắn bầu bạn. Tin tưởng rằng lúc đó, chúng ta sẽ không hi vọng chứng kiến bộ dáng thương tâm của huynh đệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211600/chuong-1188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.