Biên Dịch: nhatky
- Ai chà, Tiểu Miêu muội muội, muội làm gì phải khách khí như vậy chứ? Đều là tỷ muội trong nhà, muội ăn chính là để mặt mũi cho tên này, nhanh ăn nhanh ăn đi.
Độc Cô Tiểu Nghệ nhanh chóng lên tiếng thúc giục, nha đầu này đã nuốt miếng của mình giống như nuốt một quả táo…
- Cũng không phải vật hiếm lạ gì, chỉ là một miếng ngó sen nho nhỏ mà thôi, cô nương vì sao cự tuyệt chứ?
Quân Mạc Tà nhìn Miêu Tiểu Miêu, giọng nói rất dịu dàng:
- Mọi người đều đã ăn, cô nương cũng nhanh ăn đi. Nếu để lâu, Linh Lung Liên hòa tan vào không khí, đây mới chính là điều thật sự đáng tiếc đó…
Miêu Tiểu Miêu trong lòng chấn động, lại nhìn về phía Linh Lung Liên, quả nhiên thấy phần rìa ngoài "củ sen" đã có dấu vết hòa tan…
Trong lòng rất mâu thuẫn: "Nếu ta kiên trì không ăn, với thân phận của hắn, lời nói kiên quyết, chắc chắn sẽ không thu hồi. Mà cứ để thứ này bị hòa tan như vậy, quả thật đúng là rất đáng tiếc. Dù sao phần nhân tình này mình đã thiếu người ta rồi…"
Nghĩ đến đây, lại thở dài, thầm nghĩ người này rất bá đạo, tặng quà cũng không cho người ta cự tuyệt… Không dám chần chừ đành tiếp nhận miếng ngó sen kia, nhẹ nhàng đưa vào miệng, trong chớp mắt cảm giác được một dòng khí lạnh lẽo tiến vào cổ họng, tay chân cơ thể lập tức thoải mái sung sướng…
Trong kinh mạnh như có một dòng khí tràn ngập năng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211523/chuong-1111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.