Biên Dịch: nhatky
- Hic hic… Kiều cô nương hiểu lầm rồi, không cần phải lo lắng như thế, Linh Lung Liên thì chẳng sao cả, chẳng qua chỉ là có chút nhớ cô thôi.
Chỉ một câu, Quân Mạc Tà cũng đã khiến Kiều Ảnh mặt đỏ bừng bừng, hai mắt mở to, quát lớn:
- Tiểu tử nhà ngươi đang nói nhăng nói cuội gì đó?
Người gì mà vừa mới gặp đã nói nhớ người ta rồi… (BT: thằng quỷ nhỏ mà chị hai ơi)
- Kiều cô nương lại hiểu lầm nữa rồi… Là ta nói… Linh Lung Liên rất nhớ cô nương. Dù sao cô nuôi nó lâu như vậy…….
Quân Mạc Tà làm như vô tội đáp.
- Ngươi!…
Kiều Ảnh giận đến mặt trắng bệch.
Độc Cô Tiểu Nghệ bật cười sặc sụa:
- Mạc Tà ca ca, ca lại đùa giỡn lưu manh nữa rồi…
Quân Mạc Tà sa sầm mặt lại, trừng mắt liếc nàng mà quát:
- Ta đùa giỡn lưu manh lúc nào hả? Tiểu nha đầu người không nên ăn nói bậy bạ như thế, nghe một đằng nói một nẻo, chút nữa không đánh đòn thật khó mà nuốt trôi mà! Ta chỉ cảm niệm Linh Lung Liên rời xa Kiều cô nương đã lâu, chắc hẳn sẽ rất nhớ chủ cũ của nó… Linh Lung Liên không thể nói, nên ta mới nói giùm tiếng lòng của nó thôi, có chỗ nào là đùa giỡn lưu manh chứ…
Nói giùm tiếng lòng của thực vật!?
Một lý do thấp kém như vậy ngươi cũng dám mở miệng nói ra. (BT: mặt dày mà)
Kiều Ảnh lại cười đến đỏ cả mặt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211522/chuong-1110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.