- Tam đại thánh địa?
Miêu Tiểu Miêu a lên một tiếng, đột nhiên khó mà cười hì hì được, nói:
- Tam đại thánh địa không phải là bị Tà Chi Quân Chủ làm cho không có lực hoàn thủ hay sao? Trước đây nghe nói Tam đại thánh địa cùng nổi danh với Huyễn Phủ của chúng ta, bây giờ xem ra...
- Không được nói như vậy!
Miêu Trảm Trịnh cấm Miêu Tiểu Miêu, giọng điệu rất nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Tam đại thánh địa cho tới bây giờ đều không đơn giản, thế lực sau lưng vô cùng hùng mạnh đại biểu là Thiên Thánh Cung vẫn chưa vì chuyện này mà ra mặt! Nói cách khác, Cái mà Quân Mạc Tà đối phó, nhiều nhất cũng chỉ là bên ngoài tam đại thánh thế lực mà thôi. Không tính Thiên Thánh Cung thì Tam đại thánh địa quả thật không xứng so sánh cùng Huyễn Phủ chúng ta! Nhưng nếu Thiên Thánh Cung ra mặt, coi như chúng ta Huyễn Phủ, cũng phải dốc toàn lực mới có thể ứng phó! Huống chi chỉ là một Tà Chi Quân Chủ nhỏ bé chứ?
- Ý của Lục gia gia là... Việc Tà Chi Quân Chủ mở phủ, trước mắt là không mấy lạc quan? Nó như mặt trời ban trưa, chỉ là lô cốt trên bờ cát, hay nói cách khác đó chính là ảo ảnh trong mơ?
Miêu Tiểu Miêu thông minh chớp chớp mắt, cười hỏi:
- Nói chung chính là ý này. Ân, thì ra nha đầu ngươi đang lôi kéo lão nhân gia ta
Miêu Trảm bất đắc dĩ cười 1 cái, nói: "Ai, nơi này cũng không có người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211501/chuong-1089.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.