Dịch Giả
Quân Vô Ý lắc đầu bật cười, ngay tiếp sau tiểu Dương cũng nở nụ cười, tiểu quỷ tuy không hiểu chính xác Quân đại cao nhân trong lời nói có hàm ý gì, nhưng mà sợi khoai tây, nước sôi quả thật ăn uống cũng chẳng ngon lành gì, điểm này thì tiểu quỷ biết rõ.
Tên mập Đường Nguyên tâm tính rộng rãi, tùy tiện, dạng ruột để ngoài da, trí nhớ kém, sớm đã bỏ qua nội dung chính, hắn chỉ lưu lại một chút ấn tượng về đoạn này, liền ngẫu hứng đem ra phân tích mô tả và phát triển ý lung tung, thực là nhân tài ah.
Đường mập mạp vẫn thao thao bất tuyệt, Quân đại thiếu gia cũng không có hứng nghe hắn ba hoa, quay sang mỉm cười nhìn tiểu Dương:
- Như thế nào, tâm tình tốt lắm ah, Dương tiểu cô nương?
Khuôn mặt anh tuấn nhỏ nhắn cùa Dương Mặc phút chốc đã xịu xuống, từ xưa tới nay tiểu tử này luôn bị Quân Mạc Tà gọi là tiểu cô nương làm hắn tức giận đến quên phản bác, hừ một tiếng quay đầu đi. Bình Đẳng Vương thế tử tuy thông minh hơn những tiểu quỷ bình thường, nhưng dù sao thì hắn cũng chỉ mới mười tuổi, là một tiểu hài tử mà thôi. Cho nên khi đụng chuyện mất mặt như vậy, tâm trạng bị đả kích rất lớn, mà cũng không thể trách hắn, ngay cả người trưởng thành bình thường cũng tuyệt đối không chịu được.
- Hờn dỗi cái rắm!
Quân đại sát thủ hừ một tiếng, cũng không làm hắn dịu lại, hai chân bắt chéo, ngồi quay ra ngoài.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210658/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.