Dịch Giả: Sói
"Phì!" Quân Chiến Thiên đang uống một ngụm rượu, sau đó lại không nhịn được phun ra không còn một giọt.
Tam thúc Quân Vô Tình ngồi đối diện càng ho kịch liệt.
"Oa ha ha ha. Lý Thượng lão già kia, biến khéo thàng vụng, chớ nói là chữa thương cho đan điền, ngày hôm nay ngay cả kinh mạch cũng đều bị tổn thương thảm trọng, cơ hồ là đang hấp hối, cái này cũng đúng đúng thôi, thậm chí ngay cả người cháu mà lão thương yêu nhất thản nhiên đứng ngoài cũng bị tổn thương." Lão gia tử hơn một năm nay không có cười sảng khoái như vậy, thân thể ngửa lên ngửa xuống, ngã trái ngã phải, nói tiếp: "Nghe nói tên mặt trắng đó đã bị hủy đi dung nhan rồi, oa ha ha."
Quân Mạc Tà bưng chén rượu lên, cứ thế trợn mắt há mồm mà nhìn.
Ta, ta nguyên vốn chỉ muốn làm tiểu, tiểu nhân phá hư một một chút chuyện của bọn họ mà thôi, có trời đất chứng giám, lúc ấy ta thực sự không có nghĩ đến lại đạt được chiến thắng huy hoàng như vậy. Ta chỉ muốn phá hư ngọc san hô mà thôi, không có ý khác.
Về phần thái sư Lý Thượng bởi vậy mà trọng thương, Lý Du Nhiên bởi vậy mà bị hủy dung, ta thật sự không có nghĩ tới a! Ta vô tội mà, mặc dù vậy ta còn muốn bọn họ trọng thương nặng hơn chút nữa mới hay. Cư nhiên chỉ tiện vung tay một cái đã tạo ra một cục diện tốt đẹp như thế, đúng là tạo hóa trêu người.
"Vì việc này, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210527/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.