Dịch Giả: Sói
Độc Cô Vô Địch thở phì phò ngồi xuống, tiện tay nâng chén rượu bên cạnh lên ngửa cổ một hơi uống sạch, âm thanh ừng ực ừng ực vang lên. Lão không tự chủ được khen: "Rượu ngon! Đúng là rượu ngon, nghe dang đã lâu nay mới được thấy a!"
"Đây đúng là thứ rượu tốt." Quân Mạc Tà cười giống tiểu hồ ly, nói: "Xin hỏi đại tướng quân, mười vạn lượng một vò, chẳng lẽ là quá đắt sao?"
Chép chép miệng, Độc Cô Vô Địch buột miệng nói: "Đáng giá, quá đáng giá."
Nhấn thời lão trợn trừng mắt dật mình nói: "Rất, rất không đáng, giá trị cái rắm! Một vò rượu ngươi bán mười vạn lượng, ngươi định chém người à!"
"Mười vạn lượng chính là mười vạn lượng, chỉ có một giá, ai mua thì mua, nếu đại tướng quân không có mắt, rắp tâm nói dối, ta cũng chẳng còn các nào."
Quân Mạc Tà trở mình, ánh mắt xem thường, tiện tay cầm một chén rượu đẩy qua nói: "Đây là rượu nước đầu, Độc Cô đại tướng quân thử một chút cũng không mất một vạn lượng bạc một chén đâu! Một chén này là tiểu chất kính trưởng bối, coi như là tặng không tính tiền."
Độc Cô Vô Địch hừ lạnh hai tiếng, rất muốn nói không thèm, thế nhưng lại không cưỡng được hấp dẫn bực này, liền mở rộng miềng nói: "Rượu này quả thật không tồi, thế nhưng cũng không phải là thượng phẩm, cũng không đến mức một vạn lượng một chén a." Nói xong lão liền bĩu môi nâng chén rượu lên, chớp mắt đã dốc cạn vào trong cổ họng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210526/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.