Cơn đau không át nổi suy nghĩ muốn cười thật lớn của Hà. Cô không hiểu Dương nghĩ gì mà lấy cô ra đong đếm với Nguyệt. Hắn quên không điều tra xem hiện tại quan hệ giữa hai người đang khó coi như thế nào sao?
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Thành cũng đối mắt với cô, qua một bức tường vô hình.
Anh đang suy nghĩ gì? Hải Hà nắm chặt bàn tay, chờ đợi giây phút bị vứt bỏ.
Tiếng của Thành cách rất gần, nhưng không tài nào nắm giữ nó nổi.
“Thả cả hai người họ ra đi. Dù cho tao có hận cô ta đến mấy cũng không để mặc cho một người chết trước mặt mình. Mày sẽ có mạng của tao.”
“Không thể. Tao biết rõ mình cần gì. Chết quá đơn giản. Tao muốn nhìn thấy mày sống, sống thảm hại nhìn người mày yêu chết. Hoặc là… nhìn mày ép người mình yêu chết.”
Hải Hà thật sự bật cười.
Cô kéo lại cái áo xộc xệch trên người mình, bất cần giằng nó lại từ tay Dương. Hắn ta cứ nheo mắt nhìn cô.
Hà chỉnh đầu tóc mình sao cho thật chỉnh chu, nhưng các nếp nhăn trên áo nhiều và tóc cô quá rối. Cô bất lực đứng một chỗ, thấy không có cách nào làm cho mình đỡ chật vật, đành phải ngẩng đầu lên.
“Đừng hỏi nữa. Anh ấy không bao giờ chọn tôi đâu.”
Thành dùng sự im lặng để thầm đồng ý. Màu sắc lạnh nhạt trong mắt anh làm cô rợn người.
“Tôi chọn thay anh ấy. Giết tôi đi.”
Dương nhìn Hà, mắng một câu:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-qua-xuan-ha/2655578/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.