Hải Hà nín thở chờ đợi, đến khi xác định được rằng Thành vẫn còn say rượu mới từ từ rút người khỏi lòng anh. Tấm chăn trên người vô tình tuột xuống, để lộ những dấu hôn đỏ thẫm trên làn da.
Không cần nhìn cũng biết hiện tại mình thảm hại như thế nào. Hải Hà gạt Thành sang một bên, rồi vội vã nhặt quần áo đang vứt tơi tả trên đất lên khoác lên người.
Cô ngước lên ống kính camera ở trên tường, đánh liều vành mắt của người đàn ông không biết trời trăng gì ra.
Trong lúc lơ ý, cô nhìn thấy một vệt máu đỏ tươi trên chiếc ga giường, chẳng cần nghĩ nhiều cũng đoán được đây là dấu vết lần đầu tiên của mình. Trong lòng Hải Hà đau nhói, như có ngàn vạn cây kim đang đâm vào đó.
Điện thoại của Thành ngay lập tức nhận ra khuôn mặt anh. Cô mở phần mềm theo dõi camera ra, xóa toàn bộ dữ liệu trong ngày hôm nay. Đồng thời, để ăn chắc hơn, cô còn rút điện, bắc ghế lên để lấy thẻ nhớ trong camera.
Chỉ cần cô tiêu hủy thứ này, vĩnh viễn sẽ không có ai biết chuyện gì đã xảy ra ở đây ngày hôm nay.
“Nước…”
Đúng lúc này, người đàn ông trên giường đột ngột khàn giọng kêu một tiếng. Hải Hà sợ điếng người, vội cúi rạp xuống đất.
Rất may là anh chỉ nói duy nhất một câu, sau đó lại trở mình, quay sang một bên ngủ tiếp.
Hải Hà thờ phào nhẹ nhõm. Suýt chút nữa là bị phát hiện rồi.
Chính điều này đã nhắc nhở cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-qua-xuan-ha/2655561/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.