“Anh…”
Thật lòng mà nói Tuấn cũng không biết rốt cuộc bản thân mình phải trả lời Lan như thế nào. Suốt hai ngày này là anh đã làm chuyện có lỗi với cô, nói thật thì anh cũng không biết có thể giấu cô tới khi nào. Nhưng mà trước mắt chỉ có thể là giấu được khi nào thì hay khi đó.
Nhìn Lan tiều tụy nằm trên giường, trong lòng Tuấn bất giác cảm thấy có chút xót xa.
“Vợ à, anh xin lỗi. Mấy ngày nay công việc của anh có nhiều áp lực cho nên đã không chú ý đến tình trạng sức khỏe của em. Anh biết là anh sai khi chỉ nghe mọi việc từ một phía, anh hứa sẽ không để chuyện này xảy ra thêm một lần nào nữa.”
Bảo Lan thở dài :”Thôi được rồi, anh đừng nói nữa. Chỉ cần làm sau Anh đừng như vậy nữa là được rồi.”
Tuấn gật đầu :”Em yên tâm anh nhất định sẽ làm được điều đó.” Nói rồi Tuấn đưa tay khẽ vuốt ve mái tóc của cô rồi nói :”Em nằm nghỉ ngơi một lát nhé, anh mang chiếc quần áo kia về nhà giặt rồi nấu cháo mang tới cho em. Mấy ngày này chắc em lại ăn cháo mua bên ngoài có đúng không?”
Chị Hồng giường bên nghe những thầy Tuấn nói liền nói xen vào :”Tất nhiên là phải ăn cháo ngoài chợ rồi, ngay cả con bé ốm mà cậu còn không biết thì lấy ai là người nấu cháo mang tới cho nó đây.”
Tuấn xấu hổ không nói được gì, đột nhiên anh cảm thấy bản thân mình thật tệ. Anh với lấy chiếc túi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-qua-bong-toi/2475815/chuong-22.html