“Thủy nhi, con dạo này thế nào? Đã sớm thích nghi với nơi này chưa?” Mới sáng ra Vu Ly đã triệu Nạp Lan Như Thủy đến.
Vì sợ nàng không nhanh thích ứng được cuộc sống trong cung, thái hậu để người an bài nàng đúng nơi Nạp Lan Như Nguyệt từng ở, Nạp Lan Như Thủy nào dám dị nghị nửa lời.
Vu Ly thái hậu vốn định cho sửa sang lại phòng ở, nhưng nàng lại từ chối. Nàng nói đấy là nơi tỷ tỷ từng ở, mọi thứ đều trở nên quen thuộc với nàng, nàng không nỡ thay đổi nơi này. Vu Ly thái hậu nghe vậy cũng chỉ mỉm cười hiền từ, thầm khen tình cảm tỷ muội các nàng thực tốt
“Cảm tạ thái hậu quan tâm, Thủy nhi đã thích nghi được” Nạp Lan Như Thủy mỉm cười dịu dàng, tuy nhiên nơi khóe mặt vẫn còn lưu chút đượm buồn.
“Thế nào? Vẫn còn chưa an lòng chuyện tỷ tỷ con sao?”
“Làm sao có thể yên lòng đây thưa thái hậu?” Nạp Lan Như Thủy thở dài “Từ sau khi tỷ tỷ mất, thi thể thì không thấy, phụ thân tuổi già không chịu nổi cú sốc, nay vẫn nằm hôn mê trong Thái y viện. Tuy Thủy nhi ngày ngày đến chăm sóc nhưng ông vẫn không chịu tỉnh lại, Thủy nhi cũng không biết phải làm sao nữa.”
“Vẫn chưa tìm thấy thi thể A Nguyệt sao?” Vu Ly thái hậu cau mày hỏi.
“Dạ” Nạp Lan Như Thủy phiền muộn gật đầu “Ngẫm lại ngày đó còn khá nhiều điểm đáng nghi, đặc biệt là tên trưởng hộ vệ A Tam kia, không ngoại trừ khả năng hắn là đồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113453/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.