" Trúc nhi" Một trung niên nam tử mặc thân hoàng bào, trên ngực và lưng thêu đôi long đang uốn lượn, người này đích xác hoàng đế Lăng Ngạo quốc không sai.
Ông mấy ngày nay bởi bận chuyện nghị sự việc kết minh với Lãnh Ngân quốc, hiện tại mới có thời gian đến xem nha đầu này. Vốn hôm qua nghe Lâm tổng quản báo thập tứ công chúa từ vài ngày trước đã lành bệnh, không còn là một ngốc tử như trước, Lăng Thiên Tuyền vô cùng cao hứng, hiện tại tới nơi này, một phần tới thăm nhi nữ mình thương yêu nhất, còn lại chính là xem lời Lâm tổng quản có thật hay không.
“ Trúc nhi tham kiến phụ hoàng” Lăng Vân Trúc nghe thấy người gọi, quay ra liền thấy người mà Lăng Vân Trúc trước kia vẫn gọi hai tiếng phụ hoàng, vì thế cô liền điều khiển xe lăn tới trước mặt Lăng Thiên Tuyền, cúi đầu thi lễ.
“ Trúc nhi không cần đa lễ” Lăng Thiên Tuyền cười hài lòng, cúi người xuống vỗ nhẹ vai cô, ôn hòa nói “Trúc nhi càng ngày càng xinh đẹp rồi, nếu Hoa phi còn tại thế biết được, hẳn nàng sẽ rất vui”
Lăng Vân Trúc có thể nhìn ra được sự thương tiếc trong đáy mắt Lăng Thiên Tuyền. Một nam nhân sống cùng hậu cung hơn ba nghìn giai lệ, thế mà từ đầu chí cuối thủy chung đặt trái tim cho một người duy nhất, vị phụ hoàng này tuy cô mới là gặp lần đầu, nhưng không khỏi khiến cô hâm mộ sâu sắc.
“ Phải a, mẫu phi nếu còn sống, chắc sẽ rất vui” Lăng Vân Trúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113410/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.