"Con người kia tên là Bố Lan Ny, Ốc Nhĩ Ðốn không những đã yêu bà, cỏn lấy bà làm thê tử."
Thực Thần tiếp tục nói: "Sau đó họ Sinh được hai người con gái, một người tên là Ái Lệ Ti, một người tên là Cáp Ðịch Tư, một nhà bốn người vốn dĩ rất hạnh phúc yên vui, hai người con gái tuy rằng có nghịch ngợm đôi chút, nhưng rất xinh đẹp đáng yêu, nhưng lúc này Ốc Nhĩ Đốn vì sự cố chấp của mình khiến Bố Lan Ny tức giận, không, không phải cố chấp, mà là sai lầm!"
"Sáng Thần cũng có lúc sai lầm sao?" Sở Thiên nói.
"Ta nói lại lần nữa, là Ốc Nhĩ Ðốn,không phải Sáng Thần!" Sử Đế Phân hiện ra sự phẫn nộ, nhưng hiện giờ hắn chỉ có thể lắc đầu tỏ ý kháng nghị, "Sáng Thế Thần, đó là những đứa con mà Ốc Nhĩ Đốn tạo ra kêu bừa thôi, Ốc Nhĩ Ðôn chưa từng nhận mình là Sáng Thần!"
Nói rồi, Sử Ðế Phân gắng gượng đưa nắm tay lên, rôi lại hạ mạnh suống, "Ốc Nhĩ Đốn không phài là Sáng Thần, thật sự không phải!"
Sở Thiên không hiểu, Sáng Thế Lục Thần, Ðại Ðịa, Hỏa... Tất cả mọi thứ đều là Ốc Nhĩ Ðốn tạo ra, nhưng tại sao hắn lại không thừa nhận mình là Sáng Thẩn. Có điều bộ dạng của
Sử Đế Phân khiến Sở Thiên không nhẫn tâm! ngắt lời hắn.
"Ốc Nhĩ Ðốn chế định ra quy tắc tam giới, trong đó có một pháp tắc chí cao, đó chính là bất cứ chủng tộc nào, bắt cứ thứ nào đều sẽ không sống mãi, ngoài một mình hắn ra!" Sử Đế Phân cười khổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640980/chuong-607.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.