Mẫu Thần quằn quại đứng dậy, tay chống vào nham thạch, lạnh lùng nói: "Phất Lạp Ðịch Nặc, có phải Cáp Địch Tư có chuyện không?"
"Cáp Địch Tư còn khỏe lắm!" Sờ Thiên có chút bất mãn, lão yêu bà này chi nhớ tới Cáp Ðịch Tư, trong lòng còn có phận lượng nào cho Tiểu Bạch không?
"Vậy chính là Ái Lệ Ti?" Mẫu Thần lại hỏi.
Sờ Thiên không đáp lời, Mẫu Thần lại vui mừng nói: "Lẽ nào là tên Ốc Nhĩ Đốn chết tiệt đó? Ha ha! Cuối cùng hắn đã chết rồi, ca ngợi tất cả, ha ha ha..."
Bố Lan Nỹ cất một tràng cười cuồng tiếu, mọi người nhìn thấy vậy kinh ngạc không ngớt, giữa Sáng Thân và Mẫu Thần rôt cuộc có thù hận lớn đến đâu, nhiều năm phu thê, Bố Lan Ny lại vui mừng quá đối trước việc Sáng Thần Sắp chết.
"Không đúng!" Bô Lan Ny vụt tắt nụ cười, vội nói: "Khố Khoa Kỳ, người theo vi nương đi tìm khắp tam giới, Ốc Nhĩ Ðôn chỉ là sắp chết, hắn vẫn chưa chết hẳn! Ta phải tự tay tiêu diệt tất cả của hắn!" Nói rồi, bà tàn bạo vung một quyến ra, "ầm" một cái đập nát tàng nham thạch bên cạnh người, sau đó bà ta lại ôm ngực.
Vừa rồi Khố Khoa Kỳ diễn màn hiếu tử, đã hoàn toàn càm động lòng của Mẫu Thần, khiến Bố Lan Ny đã hoàn toàn coi hắn nh̉ư con trai của mình.
"Çòn ngây ra đó làm gi? Đi nhanh " Mẫu Thần đặt tay lên vai của Khố Khoa Kỳ, để hắn dìu lấy mình, sau đó hai người chớp măt đã biến mất.
"Người gì vậy chứ! Hừ!" Bác Ðức nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640979/chuong-606.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.