Nhị trọng thần lực tụ tập, phát ra lực lượng của Cao Vị Thần, không sai, quả thật rất có tiềm lực.
Đao của A Mạt Kỳ rất nhanh, nhưng tốc độ nói của Bố Lai Ân Đặc còn nhanh hơn, chỉ mới nhìn thấy hắn mở miệng, một chuỗi lời nói đã thốt ra, không ai biết hắn đã làm như thế nào.
Tay phải của Bố Lai Ân Đặc cầm kiếm, tay trái hướng ra sau đầu, vung tay nắm lấy thanh đao của A Mạt Kỳ, nhưng A Mạt Kỳ chỉ viện trợ cho Bác Đức, căn bản không cần nghĩ cũng biết bản thân mình không thể làm bị thương Vĩnh Hằng Thần Vương, cho nên khi hắn vung đao đồng thời cũng mở ra thông đạo, đem Bác Đức quay về bên cạnh Sở Thiên và cùng Chiến Thần liên thủ đứng chắn trước mặt của Sở Thiên.
Bố Lai Ân Đặc tay cầm lấy thanh đao, bóp chặt lấy, ánh mắt chuyển qua nhìn A Mạt Kỳ nói: "Nguồn gốc không dừng ở những cái này, sức mạnh không gian của Sáng Thế Thần ban phúc, lục ngự tỏa hồn trận của Phán Quyết Thần Lực, còn có bản mệnh của Lôi điện nguyên tố gia trì! Không sai, khi ta nhị trọng thần lực, còn có thể làm được những cái này! Nhưng sức mạnh phân tán, lúc nào đó ngươi hãy mang những thứ vô dụng này hợp lại một chỗ, biến thành thứ của bản thân mình, khi đó có thể được xem là cường giả."
Dứt lời, Bố Lai Ân Đặc tỏ ra vô cùng kinh ngạc, nói với A Mạt Kỳ: "Ngươi cũng là Ưng tộc ư? Sao lại có bộ dạng như vậy?"
Bố Lai Ân Đặc nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640890/chuong-517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.